*

*

6 hai bạn trẻ tâm đầu ý hòa hợp trong chuyện yêu đương (Vlog Chiêm tinh)


*

Khi ta nhìn cuộc sống bằng đôi mắt mới (Bóng mát tâm hồn)


*

Chuyến cảm giác trên con phố mang tên cứng cáp (Cafe Vlog)


*

Đừng bất chấp yêu một fan (Vlog Radio)


goimon.vn - tất cả một điều thiệt trớ trêu của trần thế này, đó là khoảnh khắc tiến công mất ai đó, trang bị gì đó, chúng ta mới nhận biết tình cảm của mình dành mang đến những điều ấy nhiều đến gắng nào. Vậy mà lúc còn cạnh bên, ta lại ko phải trân trọng, giữ lại gìn. “Nếu một ngày em biến mất, anh sẽ đi tìm em chứ”
Dòng lời nhắn được gửi tới từ số điện thoại cảm ứng thông minh của Mai. Ánh đôi mắt anh chùng xuống, trầm ngâm. Điều anh lo sợ cuối cùng cũng đang đi tới - ngày cô rời xa anh.

Bạn đang xem: Nếu một ngày em biến mất


Vội vã xin phép bong khỏi cuộc họp, anh lao xuống dòng fan đông đúc. Trời bắt đầu mưa, đông đảo hạt mưa đầu đông, rét buốt.
Người ta nói tình đầu thường xuyên dang dở và để lại nhiều nỗi đau. Chắc rằng câu kia đúng với anh. Trang là tình yêu đầu của anh. Và ngọt ngào nhưng các cay đắng.
Trang - cô gái anh yêu cùng trân trọng. Khi yêu Trang anh nghĩ về chẳng đề xuất thêm một ai khác, cả đời này anh chỉ cần có cô là đủ. Nhưng cuộc sống vốn dĩ có lúc nào cho phép bạn dạng thân ta tự chuẩn bị đặt. Phần đông cuộc bao biện vã, những sự không tương đồng quan điểm, gần như lần cuộc chiến tranh lạnh ban đầu xuất hiện, rồi một ngày anh phát hiện tại Trang tất cả người bầy ông khác.
Anh cứ nghĩ bản thân lúc đó sẽ phẫn nộ, vẫn đứng trước Trang mà lại hỏi anh đã làm điều gì sai, sẽ khiến cho cô phải phân tích và lý giải lý do vì sao lại giết bị tiêu diệt tình yêu này. Nhưng mà lạ, anh bình tĩnh, thản nhiên. Anh không gấp vã hỏi han, ko sốt sắng tìm kiếm Trang. Sau 3 ngày ko liên lạc, anh mang đến tìm cô với nói: “Chúng ta chia ly em nhé!”
Câu chuyện tình yêu ngừng nhẹ nhàng. Anh không trách Trang, không trách kẻ trang bị ba, cũng ko trách bạn dạng thân mình. Sau mỗi cuộc tình, người ta thường đổ lỗi rồi giận dỗi nhau, dẫu vậy anh thì không, vị với anh điều này đâu còn đặc trưng nữa. Chắc rằng chỉ là một kiếp nợ, trả không còn nợ ta xa nhau. Đúng giỏi sai chẳng yêu cầu đến một lúc đã phai, vốn không thuộc về nhau mang lại cuối cùng cũng biến thành không trực thuộc về nhau.
Bốn năm không thật dài, càng không hề ngắn mang đến một câu chuyện tình yêu. Dẫu buông xuôi nhưng trong lòng trí anh luôn khắc khoải bao ám hình ảnh xưa cũ. Bao gồm ngày long dong với gần như nỗi bi thảm miên man chất chứa. Anh chạy trốn. Cơ mà cuộc chạy trốn của anh ấy chẳng bao giờ thực hiện được. Vì Mai - cô gái nhỏ dại bé xuất xắc cười.
Dù Mai đã mở ra trước đó trong cuộc sống của anh, tuy nhiên ngày ấy anh bao gồm Trang cần mặc nhiên anh không để ý người con gái này. Trang đi rồi, anh mới biết té ra bao lâu nay Mai vẫn luôn luôn bên mình. Cô luôn luôn đến đúng khi khi anh cần. Mai lắng nghe phần đông thứ anh kể, bờ vai bé dại bé nhỏ guộc là cố kỉnh mà một thằng bầy ông mạnh bạo như anh phụ thuộc lại thấy nóng áp, an nhiên quá.

Xem thêm: Hình Ảnh Cây Thạch Xương Bồ, Liều Dùng, Cách Dùng, Giá Bao Nhiêu


Anh thường sẽ có thói quen đựng giấu nỗi buồn. Nhưng gồm gói ghém kĩ càng mang đến đâu thì chỉ việc nhìn vào góc nhìn anh, cô những thấu hiểu.
Anh thường chạy trốn cả chũm giới, vùi mình ở nơi nào đó mà ấp ủ những kỉ niệm nhức buồn. Có lẽ rằng cô bạn duy tốt nhất lật tung cả nhân loại và tìm kiếm thấy anh.
Mai luôn xuất hiện thêm với niềm vui nhẹ nhàng, hiền hậu dịu khiến cho nỗi nhức được sưởi ấm. Trái tim từng chút một được khâu vá. Bao năm với địa chỉ "bạn bè", một năm với mục đích "bạn thân", Mai ở mặt anh. Đôi lúc anh từ hỏi thời hạn bao lâu là đủ để phần nhiều thứ biến đổi thói quen. Từ thời điểm ngày Trang đi, anh quen thuộc với việc thì thầm cùng cô, mỗi tối sẽ chúc ngủ ngon trước khi đi ngủ, hằng sáng thức dạy người thứ nhất nghĩ mang đến là cô. Đi ăn, coi phim, siêu thị nhà hàng hay bước chân xuống phố đều tất cả cô bên cạnh. Quen thuộc với việc cô tốt quên với hậu đậu, hay không mang áo mưa hay nhớ mặc thêm áo ấm khi trời lạnh, khiến anh lo lắng mà chạy đến. Cô tuyệt khóc khi sợ hãi hãi, ngốc nghếch như 1 đứa trẻ có tác dụng anh bận tâm nhiều. Cô nấu ăn uống giỏi, anh quen với mùi vị đó. Quen thuộc với dáng điệu của một cô nàng có chút béo múp mà xứng đáng yêu. Quen với ánh mắt sâu, dịu dàng nhìn anh lúc nghe đến những trọng điểm sự trải lòng. Anh quen với nụ cười ngọt nhân từ của cô.
Anh biết Mai có tình cảm với anh. Anh cũng có, từ lúc nào anh lần khần nữa, nhưng lại ép bản thân phủ nhận, không có thể chấp nhận được mở lòng, mặc dù vậy càng không thích cô rời xa anh. Kẻ tham lam ước ao cô là của riêng mình. Anh loay hoay trong trái đất tình cảm anh tự chế tác ra. Anh vừa sợ vừa căm ghét chính phiên bản thân. "Thời gian" là phương pháp mà anh lựa chọn. Thời gian để quên và để bắt đầu. Tuy vậy anh biết anh đã khiến cho cả hai mệt mỏi. Để duy trì cô, anh khiến cho vai diễn "bạn thân", còn cô chấp nhận vai diễn đó cùng đã đóng cực kỳ trọn vẹn, trả hảo.
Bao thọ là đủ để khâu vá một trái tim mang nhiều thương tích? có lẽ rằng anh đó là một kẻ ích kỉ cùng tồi tệ trong mẩu chuyện này. Nhưng gồm ai hiểu anh? Nỗi nhức còn đó, anh không thích quá vội vàng vã lại không đúng lầm, anh sợ bản thân bởi quá đau cơ mà sẽ rứa tay nhầm người. Lúc chưa xác định được tình cảm của mình, anh không thích biến cô gái bé dại bé cho sau kia thay đổi kẻ thay thế đáng thương. Vì chưng vậy anh lựa chọn thời gian để cho tất cả cơ hội...
Ngày bình yên sau từng nào giông tố. Trái tim mặc dù mang nhiều vết sẹo mà lại toàn chổ chính giữa toàn ý trực thuộc về riêng biệt Mai. Dù thời gian có vội vã, dòng người có bon chen, lòng người dân có đổi thay, thì gồm một điều anh chắc hẳn rằng Mai vẫn luôn ở đó. Cô ra đi đó là để chờ anh đến.