TP - Trung tướng mạo Võ Viết Thanh share rằng ngày được Đại tá Phạm Ngọc Thảo trả trường đoản cú do, tất cả nằm mơ ông cũng không dám tin thương hiệu tỉnh trưởng nhưng ông khinh ghét lại là đồng đội, bạn hữu và là một trong nhà tình báo tài ba chuyển động trong lòng địch. Ông thậm chí không dám kể với ai về cuộc chạm mặt gỡ số trời này cho đến khi hiểu rằng sự thật.

So với Đại tá, anh hùng lực lượng trang bị Phạm Ngọc Thảo, Đại tá Nguyễn Thành Luân trong thành tích “Ván bài lật ngửa” quan trọng sánh bằng.

Bạn đang xem: Tình báo phạm ngọc thảo

Trận chiến định mệnh

Chiều cuối năm, vào căn nhà nằm cạnh sông sài Gòn, Trung tướng, anh hùng lực lượng thiết bị Võ Viết Thanh, nguyên Ủy viên tw Đảng, nguyên vật dụng trưởng cỗ Công an, nguyên quản trị UBND TPHCM nhớ lại: “Một đêm vào cuối tháng 12/1960, đơn vị vũ trang do tôi chỉ huy đóng quân trên ấp 3, xóm Hữu Định (huyện Châu Thành, tỉnh giấc Bến Tre) bị đái đoàn biệt đụng quân của địch bao vây. Cuộc chiến không cân nặng sức ra mắt vô thuộc ác liệt…”.

Đơn vị của ông Võ Viết Thanh quyết tử 4 người. Phó túng thư Thị uỷ tỉnh bến tre Hoàng Hữu hy sinh tại mặt trận. Ông Võ Viết Thanh và 3 đàn bị thương cùng lần lượt bị bắt. Thư cam kết của vua Hữu là Ngô Văn Thiều nhờ trong người có thẻ học viên khai nghe tiếng súng nổ, sợ hãi quá chạy lạc yêu cầu được thả tự chính bởi mặt trận. Riêng rẽ ông Thanh bị tóm gọn với khẩu tè liên Thompson hết đạn cần bị tấn công đập mang khẩu cung tức thì tại chỗ, ngày tiếp theo thì gửi về nhà giam Ty Công an tỉnh con kiến Hoà. Sau đó 1 tháng cần sử dụng đủ thủ đoạn tra tấn, dụ dỗ cơ mà không làm ông Thanh tắt hơi phục, địch chuyển ông về trạm giam đi khám Lá tỉnh loài kiến Hoà đợi ngày ra toà hoặc lưu giữ đày không bắt buộc xét xử.

Ông Võ Viết Thanh kể: khoảng chừng 9 giờ sáng một ngày vào tháng 3/1961, trung tá thức giấc trưởng kiến Hoà Phạm Ngọc Thảo mang đến trạm giam xét nghiệm Lá thị sát. Tôi cùng hơn 200 tù thiết yếu trị bị lùa ra ngồi lăn lóc không tính sân. Phạm Ngọc Thảo hỏi thăm những phạm nhân một vài câu hỏi, như: từng tuần các bạn được rửa ráy mấy lần? Các các bạn được cho nạp năng lượng thức nạp năng lượng gì, hằng ngày ăn mấy bữa… những phạm nhân được giám thị chỉ định phát biểu stress phản ánh với thức giấc trưởng chính sách đối xử xung khắc nghiệt của nhà tù như hàng tuần phạm nhân chỉ được rửa mặt 2 lần, những lần 4 gáo nước xối lên trên người rồi chạy nhanh về phòng. Ai chậm sẽ bị cai ngục tấn công ngay trên chỗ… tất cả tù nhân đòi trả tự do vì vô tội vẫn bị bắt bỏ tù, bị tra tấn những năm nhưng mà không đưa ra toà án xét xử…

“Tên giám thị mỉm cười nhạt: “Ngày mai tôi gửi giấy đến anh viết đối chọi xin hồi chánh nhằm được cấp trên xem xét, trả tự do thoải mái nhé”. Nghe cấp dưới nói với tội nhân như vậy, tôi thấy khuôn mặt Phạm Ngọc Thảo hơi xầm lại. Ông cù sang hỏi giám thị: từ thời điểm cách đó vài tháng, trong trận đấu tại xã Hữu Định, biệt hễ quân bắt được 4 tội nhân binh, tất cả giam trên đây quán triệt tôi gặp”, ông Võ Viết Thanh ghi nhớ lại.

*

Trung tướng mạo Võ Viết Thanh (ngoài cùng mặt phải) cùng Đại tướng tá Võ Nguyên gần kề và Đại tướng tá Mai Chí Thọ

Cuộc hội ngộ của hai anh hùng

Hôm ấy 3 phạm nhân bị bắt cùng ông Võ Viết Thanh được giao làm dọn dẹp phòng giam, ko được ra sân. Tên giám thị bèn call ông Thanh lên gặp gỡ Phạm Ngọc Thảo. Ông Thanh đề cập tiếp: “Phạm Ngọc Thảo hỏi tôi: Em bao nhiêu tuổi, đi giải phóng quân bao lâu rồi? Tôi vấn đáp cộc lốc: 17 tuổi. Ông ta chỉ vào tôi với nói với những phạm nhân: “Em này mới chừng kia tuổi mà đã đi theo giải phóng quân” rồi đứng dậy ra về. Trở về phòng giam, các phạm nhân luận bàn rất nhiều về lời nói vô thưởng, vô phát của tỉnh giấc trưởng với tôi”.


“Tôi không đủ can đảm kể cùng với ai về sự ưu tiên của Phạm Ngọc Thảo khi trả tự do thoải mái cho tôi vì sợ fan ta nghi ngờ. Mãi cho khi xong xuôi chiến tranh, được gặp gỡ các bạn hữu Lê Duẩn, Phạm Hùng, Võ Văn Kiệt, tôi bắt đầu biết Phạm Ngọc Thảo là cán bộ tình báo chiến lược thời thượng của ta hoạt động trong lòng địch”. Trung tướng mạo Võ Viết Thanh

Khoảng cha tháng sau, Phạm Ngọc Thảo lại đến thị gần kề trại giam khám Lá. Lần này, ông Võ Viết Thanh được giám thị mang đến ngồi ở sản phẩm đầu, ngay sát bàn tỉnh giấc trưởng. Phạm Ngọc Thảo hỏi một tù túng nhân nữ: Chị cho tôi biết vào trạm giam tất cả gì nâng cao không? tù nhân nhân bạn nữ trả lời: Vẫn như cũ.

Xem thêm: Dấu Hiệu Nhận Biết Viêm Amidan: Truy Tìm Nguyên Nhân, Triệu Chứng Để Điều Trị

Ông Võ Viết Thanh nhớ lại: “Phạm Ngọc Thảo liên tiếp chỉ về hướng tôi đã ngồi cùng hỏi: Ở trong tội phạm khổ lắm không? Tôi trả lời: cực kỳ khổ! Ông ta hỏi tiếp: Em có chịu được nổi không? Tôi bèn đáp ngay: Không chịu nổi cũng yêu cầu ráng chịu”.

*

Đại tá Phạm Ngọc Thảo trong bộ quân phục quân đội tp sài gòn Ảnh: Flickr

Tỉnh trưởng Phạm Ngọc Thảo ko nói gì thêm, đứng lên đi về phía nhà bếp ăn của phòng tù, còn ông Võ Viết Thanh và những phạm nhân bị lùa về phòng giam. Ngay chiều hôm đó, ông Thanh bị giám thị hotline lên cảnh cáo: “Mày rất vô lễ. Nhì lần nói chuyện với thức giấc trưởng ko thưa, dạ gì cả. Lần sau hơn nữa như vậy tao tống cổ ngươi vào biệt giam”.


Trung tướngVõ Viết Thanh cho biết sau khi bị tóm gọn và được thả, Ngô Văn Thiều thuộc một người quen biết vì tưởng Phạm Ngọc Thảo là quân địch nên thường xuyên ném lựu đạn nhằm ám gần cạnh và bị địch bắt đày ra Côn Đảo.


Tỉnh trưởng Phạm Ngọc Thảo thuộc Trưởng ty Công an kiến Hoà xuất hiện. Ông Thanh vẫn nhớ hôm đó, Phạm Ngọc Thảo đeo kính đen, mang quân phục kaki xoàn trông khôn xiết oai vệ. Tỉnh trưởng mời ông Thanh ngồi và đích thân rót nước trà, hỏi thăm về gia đình, việc học hành, nguyện vọng… của ông Thanh với giọng khôn cùng nhã nhặn. Ông Thanh đáp lại nhát gừng. Thấy ông lúng túng, Phạm Ngọc Thảo ko hỏi nữa với mời ăn bánh.

“Tôi rứa cầm chiếc bánh chuyển vào miệng mà ko có gì nuốt nổi. Phạm Ngọc Thảo không nên thư ký vào trong đem giấy trả tự do có chữ ký của tỉnh trưởng và Trưởng ty Công an. Ông đưa đến tôi rồi nói: “Hôm nay qua trả thoải mái cho em. Giả dụ sau này liên tục học hành, chạm chán khó khăn gì, qua để giúp đỡ”. Tôi vực lên cầm tờ giấy trả tự do thoải mái và nói: Cảm ơn tỉnh trưởng. Đây là lần thứ nhất tôi bao gồm chút lễ phép và cũng chính là lần cuối cùng tôi không lúc nào còn gặp mặt lại Phạm Ngọc Thảo”, ông Thanh xúc rượu cồn nhớ lại.